Nhà báo Huy Đức và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Khác với hầu hết nhiều người biết tới Huy Đức qua cuốn sách "Bên thắng cuộc" vào năm 2012, tôi biết Huy Đức qua bài viết "Chị hai thủ tướng" từ năm 2009. Tôi hoàn toàn đồng ý với tác giả qua bài viết này, rồi sau đó tôi rất thích những bài viết chống đối ông Nguyễn Tấn Dũng do anh ấy viết và tôi cũng trở nên ghét thủ tướng khủng khiếp từ đó ! Tôi may mắn được bắt tay với anh tại quán cafe Chiêu tại Sài gòn cách nay khoảng một năm. Tôi vẫn like và ủng hộ anh cho đến hết bài viết "Bao giờ bằng được Camphuchia’’ ngày 21/10/2015.

Tuy nhiên, sau bài đó thì liên tiếp anh tung ra thêm nhiều bài nữa tập trung đánh phá vào một mình cá nhân ông Dũng một cách rất bài bản mà không hề đánh vào trọng tâm của vấn đề là thể chế chính trị sai lầm của Việt nam mà nền tảng là bản hiến pháp phi dân chủ 2013. 

Đầu tiên là bài viết lúc 28/12/2015 anh viết: “Trong hai nhiệm kỳ thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng đã mở toang cửa cho Trung quốc vào khai thác bô xít ở Tây nguyên? Đưa công nghệ luyện thép lò đứng đã bị truy đuổi ở Trung quốc vào Vũng Áng?’’

Nông Đức Mạnh đã ký kết với Giang Trạch Dân nên Cp của Nguyễn Tấn Dũng phải đưa Trung Quốc vào khai thác bauxite Tây Nguyên. Nguyễn Phú Trọng đã ký kết với Hồ Cẩm Đào nên Cp của Nguyễn Tấn Dũng phải đưa Trung Quốc vào Vũng Áng. Rõ ràng ông Dũng chỉ là người thực thi nghị quyết của bộ chính trị do hai vị TBT kia đã ký với Trung cộng, những chủ trương lớn như thế này nếu có trách là trách cả bộ chính trị chứ tại sao anh lại quy chụp tội cho một mình thủ tướng? Mà đây là chủ trương lớn của đảng nên trách nhiệm chính trước hết thuộc về đảng, trách nhiệm của chính phủ nhẹ hơn vì chỉ là cơ quan thực thi.

Huy Đức học đòi đang bàm chuyện chính trị? 
Rõ ràng việc ông Nguyễn Sinh Hùng sang TQ và viếng lăng Mao Trạch Đông trong thời điểm hiện nay là quá nhạy cảm mà anh cũng viết bài vào ngày 29/12/2015 để quy chụp mọi tội lỗi lên đầu thủ tướng nhưng chả có bằng chứng cụ thể nào, bài viết đó anh lại bao biện cho Nguyễn Sinh Hùng có chủ ý? Tôi bắt đầu nghi ngờ động cơ của anh từ đây.

Đặc biệt nhất là trong bài ‘’Bộ tứ’’ anh đã quá suy diễn và quy chụp cho ông Nguyễn Tấn Dũng mà không hề có căn cứ và dẫn chứng nào rõ ràng:

Trích : "Ông Trọng cho nhóm họp BCT ngay và đưa ra những kết luận và nguyên tắc ứng xử rất rõ ràng’’. 

Kết luận đó là gì và cái nguyên tắc ấy là như thế nào mà cho là rõ ràng?

Tại sao anh nắm được điều này? Nếu có một việc hơp lòng quân lòng dân như thế thì tại sao không công bố công khai để an dân mà lại đi giấu giếm? Việc này chỉ có mình anh đưa thông tin không được kiểm chứng?

Trích: Giàn khoan 981 đã xuất hiện ở biển Đông như một đường banh chạy qua khung thành đối phương khi "cầu thủ" Nguyễn Tấn Dũng đang đứng ở vị trí dễ dàng nhất để "sút" .

Cách anh nói giống như quy cho ông Dũng đã hợp tác  mời giàn khoan 981 vào để ông ấy đánh bóng tên tuổi cá nhân mình.

Nên nhớ Trung quốc đã tự ý đưa giàn khoan vào Biển Đông, đó là sách lược ‘’dương Đông kích Tây’’ của Trung quốc nhằm mục đích gây chú ý của chúng ta vào giàn khoan để thuận tiên hơn cho việc hoàn thành xây dựng đường băng ở đảo chữ Thập-Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Và như chúng ta thấy, mấy hôm nay TQ đã cho bay thử ở đó và chính phủ VN đã lên tiếng phản đối.

Tại sao chỉ có NTD mới ở vị trí dễ dang sút đó, còn các vị khác thì sao? Dựa vào điều gì để anh khẳng định là ông Dũng được cử đứng ở vị trí đó?  Trong khi như chúng ta đã biết, lúc nóng bỏng nhất đó thì chỉ có riêng mình ông Dũng là có tuyên bố thẳng thắn, các vị khác thì im lặng? Sao họ không đồng lòng lên tiếng mà lại đẩy việc đó cho một mình thủ tướng? Hay là vì họ sợ Trung quốc nên đẩy ông Dũng ra làm bia đỡ đạn vì nếu làm Trung quốc nổi giận  thì ông Dũng sẽ lãnh đủ hậu quả, điều này chứng tỏ ông Dũng là người dám dấn thân cho đảng trong lúc căng thẳng nhất.

Thử hỏi trên cương vị một TBT lãnh đạo tuyệt đối, ông Trọng  đã có tuyên bố nào trước chuyện giàn khoan TQ hay chuyện xây đảo của họ, thậm chí ông còn nói "tình hình biển Đông vẫn ổn định"

Thái độ và hành động của Thủ tướng đối với Trung Quốc như thế nào thì mọi người đã hiểu rõ trong nhiều năm qua 
Trích: Trên con đường đi tới dân chủ đó, thay vì sợ hãi, thỏa hiệp với những tên bạo chúa, độc tài, chúng ta phải góp phần để loại bỏ độc tài, bạo chúa

Anh hãy dẫn chứng về cái gọi là độc tài, bạo chúa của ông ta? 

Dân chủ là phương tiện để giải phóng sức mạnh của đất nước và dân tộc chứ không phải là mục tiêu. Mục tiêu chúng ta hướng đến chính là quyền con người.

Việc dư luận ủng hộ ông Dũng lên làm TBT không phải là sự thỏa hiệp mà là sự lựa chọn cái ít xấu trong cái xấu nhiều khi chúng ta chưa được quyền chọn cái tốt hơn. Nếu ông Dũng được chọn làm TBT mà tình hình vẫn tồi tệ thì chúng ta có trách nhiệm tranh đấu mạnh mẽ hơn nữa.

Theo những bài viết trước đây, anh thường cáo buộc rằng  ông Dũng đứng đằng sau những vụ bắt bớ những người bất đồng chính kiến cho nên anh bảo ông ta là loại độc tài, bạo chúa?

Xin thưa luôn với anh rằng, chuyện bắt bớ các nhà bất đồng chính kiến ông Dũng chả có quyền gì, việc đó là của các cơ quan sau:
1. Bộ công an đứng đầu là UVBCT đại tướng Trần Đại Quang
2. Tiểu ban bảo vệ chính trị nội bộ trực thuộc bộ chính trị được thành lập vào ngày 1/1/2015, đứng đầu là Trưởng ban tổ chức trung ương- UVBCT Tô Huy Rứa.
3. Ban Bí Thư gồm 11 người mà không có ông Dũng và chả có một đồng chí công an nào. Đứng đầu là TBT Nguyễn Phú Trọng, người lãnh đạo công việc hàng ngày là ông Trương Tấn Sang.
4. Bộ chính trị, đứng đầu là ông TBT Nguyễn Phú Trọng.
Cả mấy vị này đều là UVBCT, không ai dưới quyền chỉ đạo của ông Dũng cả, thậm chí họ còn đoàn kết với nhau để nhằm  loại ông Dũng ra khỏi cuộc chơi bằng NQTW4.

Bị kèm kẹp giữa ma trận quyền lực như thế thì ông Dũng làm sao lại độc tài bạo chúa được thưa anh?

Trích: ‘’Không nên rủi ro một quốc gia bằng cách đặt cược sinh mệnh của quốc gia đó vào tay một cá nhân vì nghĩ ông ta là một nhà độc tài anh minh. Bởi, nếu ông ta không anh minh chúng ta sẽ tốn nhiều máu xương hơn để đòi lại. ‘’

Vậy theo anh thì để đòi lại dân chủ nhân dân cần phải làm gì, lộ trình ra sao, có đòi được không khi vẫn tồn tại chế độ cộng sản toàn trị?

Nếu ông ta thật sự là nhà độc tài thì không hẳn phải tốn máu xương để đòi lại trong thời buổi bùng nổ thông tin và có quá nhiều ràng buộc quốc tế như hiện nay. Nếu ông ta là độc tài bạo chúa và có quyền lực nhất thì chắc anh không thể ngồi viết được liên tiếp những bài như thế này? Anh đã cố tình đẩy sự việc lên quá cao một cách đầy cảm tính.

Trích: ‘’Nhưng, những người quan sát trực tiếp biết rõ, khi rời những tờ giấy viết sẵn, Nguyễn Tấn Dũng ngay lập tức trở lại với trình độ của mình.’’

Rõ ràng anh đang chê bai miệt thị cá nhân ông Dũng bởi như chúng ta đều biết lãnh đạo cộng sản thì xưa nay ai cũng vậy, nói chuyện bao giờ cũng có giấy tờ do bộ chính trị viết sẵn, đó là quy định của đảng.  Anh cũng đã từng viết trong ‘’Bên thắng cuộc’’ chuyện ông Khải cầm giấy đọc tại Hoa Kỳ rồi mà.

Trích : Cũng tại Shangri-La, khi được một học giả Philippine đặt câu hỏi, Việt Nam có cùng Philippine kiện Trung Quốc ra tòa không, ông Dũng cũng chỉ trả lời ấp úng. 

Anh thừa biết rõ kiện hay không là do bộ chính trị quyết định mà khi chưa có nghị quyết của BCT thì làm sao trả lời đây? 

Trích : Một nhà báo Việt Nam hoạt động nhiều năm trong khối ASEAN nói: "Trong các cuộc tiếp xúc thượng đỉnh, là người Việt Nam, tôi rất xấu hổ khi trong giờ giải lao trong khi thủ tướng Lào, Thái, CPC... tả xung hữu đột, Thủ tướng Việt Nam chẳng biết bắt chuyện với ai dù có phiên dịch ngay bên cạnh". 

Vậy anh cho tôi biết ông Trọng, Sang, Hùng có tả xung hữu đột như thế hay không? Nếu có thì hãy đưa bằng chứng cụ thể cho việc đó?

Trích: Trong tất cả các đời thủ tướng của chính thể cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN, Nguyễn Tấn Dũng là người có nhiều quyền lực nhất. 

Nếu thật vậy thì ông đâu bị đánh cho tơi tả bởi nghị quyết TW4 của Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang, và đang bị đánh tơi bời như hiện nay, nếu ông ta có quyền lực nhất thì cần gì tranh giành chức vụ TBT ? Ông ta thừa sức lên ngai vàng nếu thực sự có quyền lực nhất như anh nói. Và anh cũng không thể mở lời bằng câu ‘’ Chỉ mong các bạn đừng quá thất vọng nếu ông Nguyễn Phú Trọng thì ở lại mà ông Nguyễn Tấn Dũng lại ra đi.’’?

Trích: Nhiều người hy vọng Nguyễn Tấn Dũng ngồi lại để "làm sụp cái thể chế này". Tôi nhìn thấy một khả năng đen tối hơn đó là sự chiếm đoạt thể chế cho một kế hoạch lâu dài mang tính cha truyền con nối.

Nếu chế độ cha truyền con nối mà được như Singapor thì cũng đáng học lắm thưa anh? 

Trích: Đừng vì quá mỏi mệt với giáo điều, trì trệ mà tung hô một nhà độc tài vì nghĩ ông ta dám phá bỏ những gì đang làm chúng ta mỏi mệt.

Có một vài thời điểm chúng ta cũng nên cần một nhà độc tài như Pack Chung Hee của Hàn Quốc để thiết lập lại trật tự xã hội đã bị phá nát do cộng sản  gây ra 85 năm nay anh ạ.

Trích: Kể từ sau kiểm điểm Hội nghị Trung ương 4 và đặc biệt là sau khi thoát án kỷ luật, ông đã bám rất chặt vào "lá bài chủ quyền".

Tại sao ông Trọng, Sang, Hùng lại không bám vào điều này? Có phải vì họ sợ Trung quốc?

Ông Trọng và Sang đã phát động chống tham nhũng bằng NQ4, dùng kẻ tham nhũng A chống kẻ tham nhũng B, như Tập Cận Bình đang làm bên Trung Quốc, chỉ là trò thanh trừng nội bộ, đem lại tiến bộ thể chế gì cho Việt Nam?  

Với một cơ chế xã hội mà nhà nước thiết kế kém như hiện nay, càng chống tham nhũng thì động lực tăng trưởng càng giảm, xã hội càng bất an và chia rẽ.

Thượng sách của mọi sách lược hiện nay là hoá giải tận gốc hận thù từ bên trong cũng như bên ngoài để toàn dân cùng nắm tay nhau xây dựng lại đất nước.

Trung tướng Lưu Phước Lượng đề nghị TBT, Chủ nhiệm UBKTTW chỉ đạo điều tra, kết luận Nguyễn Công Khế, Trương Huy San, Đoàn Khắc Xuyên, Phan Trung Hoài và “minh chủ” phá Đảng

Trên trang mạng “Ý kiến Đảng viên” có đăng tải Thư kiến nghị của đồng chí Trung tướng Lưu Phước Lượng (Năm Lượng, nguyên Phó ban chỉ đạo Tây Nam Bộ) gửi Tổng Bí thư và Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TW đề nghị chỉ đạo các cơ quan nghiệp vụ tiến hành điều tra, kết luận, làm rõ Nguyễn Công Khế; Trương Huy San; Đoàn Khắc Xuyên; Phan Trung Hoài... Chúng tôi xin đăng tải để rộng đường dư luận.
Ban Biên tập nhận được thư phản ánh và kiến nghị của Trung tướng Lưu Phước Lượng (Năm Lượng), nguyên Phó ban chỉ đạo Tây Nam Bộ gửi Tổng Bí thư Nguyễn Phú TrọngChủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Ngô Văn Dụ. Trung tướng Năm Lượng đại diện cho số Đảng viên, tướng lĩnh quân đội nghỉ hưu trên địa bàn Thành phố Hồ Chí Minh đã nghiêm túc đề nghị Tổng Bí thư, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương khẩn trương chỉ đạo các cơ quan nghiệp vụ tiến hành điều tra, kết luận, làm rõ về thông tin tố cáo một nhóm người mà ông nêu đích danh gồm: Nguyễn Công Khế (nguyên Tổng biên tập báo Thanh Niên, nay là Chủ tịch tập đoàn Truyền thông Thanh Niên); Trương Huy San (Huy Đức, tác giả quyển sách “Bên thắng cuộc”); Đoàn Khắc Xuyên (đang công tác tại Thời báo Kinh tế Sài Gòn và Một Thế Giới); Phan Trung Hoài (Luật sư, Phó Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam, cấp trên và bạn học của Lê Công Định đã bị ở tù từ năm 2010-2013 về tội “Âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân”) và “minh chủ” (theo ông hiểu là một đồng chí lãnh đạo cao cấp nhất của Nhà nước ta) có có âm mưu lũng đoạn và triệt hạ đối thủ chính trị của mình trong quá trình chuẩn bị nhân sự lãnh đạo cấp cao của Đảng cho Đại hội XII.
Trung tướng Lưu Phước Lượng, nguyên Phó ban chỉ đạo Tây Nam Bộ
Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 30 tháng 12 năm 2015

 

THƯ PHẢN ÁNH VÀ KIẾN NGHỊ


Kính gửi: - Đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.
                 - Đồng chí Ngô Văn Dụ - Ủy viên BCT, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TW.

Thưa các đồng chí!

Tôi Lưu Phước Lượng – Trung ướng, nguyên Phó ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ.

Hiện ngụ tại: 671/10 Nguyễn Kiệm, Phường 9, Quận Phú Nhuận, Tp. Hồ Chí Minh.

Số điện thoại di động: 090 393 4625

Hiện đang sinh hoạt Đảng tại chi bộ 12, Đảng bộ phường 9, Quận Phú Nhuận, Tp. Hồ Chí Minh.

Với tinh thần hướng về Đại hội Đảng toàn quốc trong đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng của Đảng bộ Thành phố Hồ Chí Minh. Tôi nhận thấy rằng, không chỉ riêng tôi mà nhiều cán bộ Đảng viên và các tướng lĩnh quân đội nhân dân Việt Nam đã nghỉ hưu trên địa bàn Thành phố Hồ Chí minh đều quan tâm sâu sắc, hướng về Đại hội lần thứ 12 của Đảng, với tinh thần trách nhiệm cao, đóng góp ý kiến thẳng thắn, nghiêm túc và chân thành. Điều đó minh chứng một cách hùng hồn rằng Đảng và Nhà nước ta luôn ở trong lòng dân tộc và nhân dân. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Đảng ta cũng là Đảng của dân, do dân và vì dân.

Vài lời phản biện BỘ TỨ của Huy Đức

Bài hơi dài vì phải trích dẫn. Ai không muốn đổ vỡ thần tượng thì đừng vào. Ai muốn bảo vệ thần tượng thì mời vào.
Hầu hết người đọc choáng khi ngay vào đầu, Huy Đức đã "chỉ mong các bạn đừng quá thất vọng nếu ông Nguyễn Phú Trọng thì ở lại mà ông Nguyễn Tấn Dũng lại ra đi". Nhiều người sẽ nghĩ đó là kết quả đã được sắp xếp, Huy Đức biết và đang an ủi. Nếu đúng như Huy Đức nói thì xin chia buồn với nhân dân Việt Nam vì tiếp tục được... lầm than, thế nhưng, tính định hướng của câu nói đã tòi ra ngay sau, "cũng như các tổng bí thư khác, người đứng đầu đảng cộng sản làm sao có thể tuyên bố từ bỏ định hướng xã hội chủ nghĩa". Ô, thế ra xưa nay các vị ấy buộc phải theo thôi ư, ai cưỡng ép!? Nhưng nói thế để nhân dân tưởng thật, thông cảm, bỏ qua cho ông Trọng.

Có điều mới lạ khi Huy Đức không ngại ngần cho mọi người thiếu hiểu biết (nên mới mắng mỏ ông Trọng) và khen "ông Trọng đã rất khôn ngoan trong đối ngoại". Từ khi ông Trọng nắm quyền tới nay, thấy... nhõn Huy Đức khen.

Rồi Huy Đức tẩy bỏ quan điểm tồn tại phe nhóm: "các nhà ngoại giao phương Tây mà tôi tiếp xúc đều cho rằng, không có phe thân Mỹ hay thân Tàu trong các nhà lãnh đạo Việt Nam". Theo nguyên tắc nếu không là suy đoán, lẽ ra Huy Đức nên đưa 1 cái tên (nhà ngoại giao) làm căn cứ, nhưng cứ tạm cho đó là thật, thì cũng chỉ để tham khảo chứ không là khẳng định chắc chắn (cũng như nhiều đài báo uy tín lâu nay BBC, VOA... đề cập đến phe thân Mỹ, thân Tàu trong bình luận cũng chỉ mang tính tương đối). Không hiểu Huy Đức bật ý này vì muốn dư luận không thấy phe thân Mỹ hay muốn bào chữa, thay đổi cái nhìn của mọi người với phe thân Tàu!?

Huy Đức đã tự phá hỏng hình ảnh, giá trị bởi lập luận thiếu logic, không có căn cứ, chủ quan.
Không rõ Huy Đức dựa vào đâu để nói, "nếu giờ đây Hà Nội đối đầu với Bắc Kinh, "nhất biên đảo" với Washington, Obama sẽ cuống lên ngay vì... khó xử" mà cũng không thấy giải thích vì sao!? Nếu vì sợ mếch lòng Trung Quốc thì khi Trung Quốc kéo giàn khoan vào biển Đông, Mỹ sang Việt Nam nhiều thế, như đi chợ, như con thoi, sao Mỹ quyết liệt can thiệp, ngăn chặn, lên án Trung Quốc, sao Mỹ ra nghị quyết về biển Đông, sao Mỹ giúp Việt Nam tăng cường an ninh biển, sao Mỹ dỡ bỏ 1 phần lệnh cấm vũ khí và nay là toàn bộ!? Đâu có thấy Mỹ "khó xử"!? Nếu nghĩ vì Obama do dự, hèn nhát thì sai rồi vì người Mỹ xưa nay không có chịu đứng nhìn. Thế nên về vụ này, Huy Đức đã đo nhầm lòng người quân tử Mỹ. Nhưng câu nói của Huy Đức rất rõ ẩn ý đe dọa Việt Nam có bỏ Tàu đi với Mỹ cũng không xong.

Huy Đức nói như đinh đóng cột: "khi Trung Quốc kéo giàn khoan 981 vào biển Đông. Ông Trọng cho nhóm họp BCT ngay và đưa ra những kết luận và nguyên tắc ứng xử rất rõ ràng...". Ô, cái này thuộc bí mật quốc gia đó nghe, bô bô thế mà không có kẻ vào tù thì quả tài. Nhưng chắc có vậy không hay Huy Đức... phịa để nâng vực hình ảnh ông Trọng bị dư luận chửi te tua qua việc xử lý sự kiện giàn khoan!? Là vậy thì Huy Đức sẽ thất bại bởi trình độ, bản chất ông Trọng thế nào, nhân dân đã quá hiểu rồi, nhân dân không phải trẻ con để tôn trọng kẻ khinh miệt vùng miền, coi tham nhũng như "ngứa ghẻ", "đánh chuột đừng để vỡ bình", "tình hình biển Đông không có gì mới" qua vài khua môi múa mép vô căn cứ.

Tiếp theo, Huy Đức quay ra đả phá những việc làm nức lòng dư luận của ông Dũng, cho đó là ăn may: "giàn khoan 981 đã xuất hiện ở biển Đông như một đường banh chạy qua khung thành đối phương khi "cầu thủ" Nguyễn Tấn Dũng đang đứng ở vị trí dễ dàng nhất để "sút"... Nguyễn Tấn Dũng không có đối thủ". Ô, thế những người khác đâu, TBT, chủ tịch nước, chủ tịch QH đâu mà Huy Đức nói ông Dũng "không có đối thủ" hay nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc đã được giao cho riêng thủ tướng!? Huy Đức không nhìn thấy hay chỉ thấy được như thế!? Một nhận định ngớ ngẩn và buồn cười.

Huy Đức tận dụng cả những tiểu tiết: “những người quan sát trực tiếp biết rõ, khi rời những tờ giấy viết sẵn, Nguyễn Tấn Dũng ngay lập tức trở lại với trình độ của mình”. Lẽ ra trước khi nói như thế (để hạ hình ảnh?), Huy Đức phải chỉ ra vài lãnh đạo Việt Nam không đọc giấy khi phát biểu người ta mới coi thường ông Dũng. Huy Đức lôi cả chuyện "Tại diễn đàn an ninh châu Á - Thái Bình Dương, trong phần đặt câu hỏi, một nữ quân nhân Trung Quốc đề nghị ông chỉ ra những hành động "cường quyền" đó đến từ đâu, Thủ tướng Dũng đã đực ra không tìm được một từ đáp trả". Vâng, ông Dũng không "đáp trả" là kém nhưng nhưng nếu đem so với những "nhận thức chung", "thỏa thuận cấp cao", "làm sâu sắc" quan hệ với Trung Quốc của ông Trọng, ông Thanh cái nào hơn!? Vả lại, ông Dũng chưa phải to nhất, mình ông Dũng đâu có quyền quyết. Thế nên ông Dũng ấp úng khi được hỏi "Việt Nam có cùng Philippine kiện Trung Quốc ra tòa không" là cũng đúng thôi. Còn việc ông Dũng “chẳng bắt chuyện với ai dù có phiên dịch ngay bên cạnh" có thể do bản tính hoặc do thấy chẳng cần thiết thì sao!? Cái đó mà cũng bám vào thì thật là...

Khi lôi đến con cái, Huy Đức trưng tiền nhiệm Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải và bóng gió người quân tử không cúi buộc giày khi đi qua ruộng dưa. Nghe thoảng mùi cay. Nói thế tránh sao người đời bảo ghen ăn tức ở với con ông Dũng!? Điều nên và cần nói phải là phê phán ông Dũng chưa công khai, minh bạch trong việc bổ nhiệm con. Vấn đề đây là công khai, minh bạch chứ không thể lên án khi ông Dũng để con làm chính trị nếu đó là sở thích, sở trường của con ông ấy, như gia đình tổng thống Bush chẳng hạn. Mà đâu cần nói đến con thì mọi người mới biết là ông Dũng không quân tử, trong sạch!?

Huy Đức sốt ruột lo lắng ông Dũng “chiếm đoạt thể chế cho một kế hoạch lâu dài mang tính cha truyền con nối”. Nếu nhân dân hèn đến mức để yên cho ông Dũng làm điều ấy thì xứng đáng thôi, nhưng hỏi thật nhé, cha truyền con nối và tập thể trị, đảng trị cái nào tệ hơn, cái nào đáng sợ hơn!? Không có bạo chúa làm sao có động lực lật đổ, thay đổi, Huy Đức nắm rõ lịch sử mà!? 1 bạo chúa đã lo tốn xương máu thì tập thể bảo chúa lật sao nổi!? Hi vọng ông Dũng thay đổi chế độ ở đây thực ra là thỏa thuận ngầm: đánh đổi của nhân dân với ông ta. Ông đã ăn tàn phá hại thì phải thay đổi đất nước, thế thôi, chứ chả ai cho ông ta là "anh minh" hay "hào kiệt" gì cả. Đấy là trong trường hợp nhân dân còn là nỗi sợ.

Huy Đức lập luận “Trên con đường đi tới dân chủ đó, thay vì sợ hãi, thỏa hiệp với những tên bạo chúa, độc tài, chúng ta phải góp phần để loại bỏ độc tài, bạo chúa”. Nếu thỏa hiệp để nhanh chóng có dân chủ, yên bình, sao lại không!? Mọi cuộc chiến đẫm máu còn có chỗ cho thỏa hiệp kia mà, miễn là mang tới tương lai tươi sáng. Không thỏa hiệp với cá nhân để tập thể trị, đảng trị dễ chịu hơn Huy Đức nhỉ!? Và Huy Đức khuyên, “Đừng vì quá mỏi mệt với giáo điều, trì trệ mà tung hô một nhà độc tài vì nghĩ ông ta dám phá bỏ những gì đang làm chúng ta mỏi mệt”. Ai vì mỏi mệt mà tung hô ông Dũng nhỉ, có ai không, chả lẽ lại có người… ngu đến thế!? Tôi lựa chọn ông Dũng vì thấy có các yếu tố thuận lợi hướng đến sự thay đổi (không có chúng, tôi chả lựa chọn). Có ai ngu nghĩ ông Dũng “anh minh” không!? Nếu có thì nên chết đi vì thiếu hiểu biết.

Huy Đức khuyến cáo “Không nên rủi ro một quốc gia bằng cách đặt cược sinh mệnh của quốc gia đó vào tay một cá nhân vì nghĩ ông ta là một nhà độc tài anh minh. Bởi, nếu ông ta không anh minh chúng ta sẽ tốn nhiều máu xương hơn để đòi lại”. Tức là nên để tập thể trị, đảng trị thì hơn. Và để tập thể trị, đảng trị chúng ta dễ đòi lại hơn là vào tay 1 người. Có ai đồng ý không!? Nếu tôi kêu gọi mọi người không thỏa hiệp với bạo chúa dù dân chủ đến nhanh, kêu gọi mọi người hãy tự đi tìm dân chủ có thể trong 1000 năm nữa, mọi người có ném đá tôi không, mọi người có bảo tôi đi chết không!? Tầm cỡ như Huy Đức đáng ra phải nhìn xa hơn, lẽ ra phải biết nhân dân cần ông Dũng thay đổi chứ không cần ông Dũng lãnh đạo, tức khi thay đổi xong, ông Dũng về vui thú điền viên chứ không phải tại vị, trả chính quyền cho nhân dân.

Có thể khẳng định xuyên suốt từ đầu đến cuối bài viết là tinh thần hạ ông Dũng nâng ông Trọng mà điểm nhấn là kêu gọi thông cảm cho ông Trọng, không thỏa hiệp với ông Dũng. Tuy được dàn dựng, thể hiện một cách bài bản, có tính toán nhưng lập luận thiếu logic, thiếu chiều sâu, không có căn cứ, chủ quan - điều mà một nhà báo từng trải, học cao không bao giờ bị mắc vào. Đọc xong bài viết này, người có hiểu biết không thể không nhìn nhận, đánh giá lại về Huy Đức. Với tôi thì như đã viết, “chưa biết có quyết định được gì nhưng việc ủng hộ ai trong lúc này thể hiện cái tâm, cái tầm của con người”, và dù rất thất vọng nhưng vẫn phải thốt ra, Huy Đức đã tự phá hỏng hình ảnh và giá trị bằng bài viết này.

N.V.H
Huy Đức đã tự phá hỏng hình ảnh, giá trị bởi lập luận thiếu logic, không có căn cứ, chủ quan.

Đôi lời với ông Huy Đức

Trước tiên, tôi biết về ông Huy Đức qua cuốn “Bên Thắng Cuộc” do ông là tác giả. Cũng gửi lời cảm ơn ông vì cuốn sách đó giúp tôi có thêm nhiều thông tin để viết báo và tranh đấu dân chủ

Xét trên góc độ thông tin, thì cuốn sách do ông viết đã đóng tốt vai trò của nó, làm cho nhiều quần chúng có thêm nhiều thông tin về quá khứ chính trị của đất nước.

Xét về hiệu quả chính trị đóng góp cho tranh đấu dân chủ, cuốn sách đó cũng chỉ có chức năng kể chuyện, nó không đạt đến tầm chính luận khai sáng cho quần chúng như những cuốn cùng loại là Đêm Giữa Ban Ngày hay Thép Đen…(ý kiến cá nhân tôi).
Huy Đức đang bàn chính sự ?
Xét về góc độ đảng Cộng Sản Việt Nam, tôi nghĩ nó không làm đảng e ngại, vì chỉ nói lại những cái mà nhiều người biết, tuy nhiên nói tốt hơn vì được hệ thống hóa. Nếu tôi là các lãnh đạo đảng đương nhiệm (thời điểm cuốn sách ra đời) tôi còn cảm ơn Bên Thắng Cuộc, vì nhờ nó mà đảng hiện nay có chỗ để đổ lỗi. Các lãnh đạo đảng hiện nay có cớ (dùng Bên Thắng Cuộc) như 1 tài liệu để ngầm nói rằng đảng có sai là do các lãnh đạo quá khứ sai, chứ đảng hiện nay đã tốt lên.

Những chuyện này tôi không muốn viết ra, vì nó cũng “nhỏ” thôi. Nhưng dạo này gần đây đọc một số bài viết trên facebook của ông (được bạn bè chia sẻ cho xem) tôi có vài lời tâm sự.

Ngón đòn hiểm độc của người “đồng chí” nhắm vào ông Nguyễn Tấn Dũng

Ban Biên tập vừa nhận được 02 tư liệu quý của độc giả gửi đến, qua đó có thể thấy rõ ngón đòn hiểm độc của những người “đồng chí” với nhau. Xin công khai để độc giả xem xét, đánh giá.
1- Tư liệu thứ nhất: Chứng thực thông tin thẩm tra, xác minh của Ban Tổ chức Trung ương tại báo cáo số 239-BC/BTCTW gửi Bộ Chính trị về hoạt động của ông Nguyễn Bá Bang (thân gia của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng) - người bị tố cáo là “Đại tá Tình báo Mỹ, Thứ trưởng Bộ Tài chính chế độ Ngụy Sài Gòn”:

Bản scan “Lệnh thuyên chuyển” đóng dấu “KÍN” (Bí mật) mang số 4755/TTM/TQT ngày 14/6/1973 của Phòng Tổng quản, Bộ Tổng Tham mưu, Bộ Quốc phòng Việt Nam Cộng Hòa ghi rõ: Nguyễn Bá Bang, cấp bậc Trung úy Công binh, số quân 60/401-395 được thuyên chuyển từ Sở Kiều Lộ, Cục Công binh sang Bộ Kinh tế từ ngày 16/6/1973 nhằm phục vụ cho chương trình khuếch trương vùng Đà Nẵng và phụ cận.
Lệnh thuyên chuyển Trung úy Công binh Nguyễn Bá Bang từ Cục Công binh sang Bộ Kinh tế ngày 14/6/1973

Chân dung của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

Nhìn lại sau gần 5 năm ông Trương Tấn Sang giữ chức vụ Chủ tịch nước, ông đã để lại những dấu ấn gì? 

Trước hết nhìn thấy ở khía cạnh tích cực, ông là người có phản ứng nhanh nhạy với mọi công việc, có tác phong sát cơ sở, tiếp cận nhiều tầng lớp với thái độ thân mật, cởi mở, vì vậy đã giúp ông nắm được những thông tin về tâm tư nguyện vọng của nhân dân và cán bộ chiến sỹ. Trong vai trò đối ngoại ông đã đi thăm hàng chục nước, trong đó có Mỹ, Trung Quốc, Nga, tiếp kiến nhiều nguyên thủ đến thăm nước ta. Nhìn chung ông thể hiện được vai trò người đứng đầu nhà nước, tuy chưa đạt mức độ xuất sắc nhưng tóm lại là khá tròn vai. Các hình ảnh của ông với nước ngoài được giới truyền thông trong nước đưa tin kịp thời và đầy đủ. Đối nội ông cũng thể hiện được là người quan tâm đến phát triển đất nước. Qua các cuộc đi địa phương ông quan tâm tới sự phát triển của các tỉnh và cho nhiều ý kiến chỉ đạo như công việc của thủ tướng đã và đang làm. Ông cũng quan tâm tới người nghèo, người được hưởng chính sách và tặng quà theo phong cách như Bác Hồ trước đây. Vì vậy, ông luôn luôn được các tỉnh, các đơn vị đón tiếp long trọng và chu đáo đối với vị Chủ tịch nước đương nhiệm

Song trong những điều ông làm nêu ở trên, dư luận của giới hiểu biết tình hình nước nhà chỉ ra những nhược điểm của ong, nếu ông thấy được để sửa thì quý biết mất cho vận nước, đó là:

Trong các cuộc tiếp xúc, dù cá nhân hay nhiều người ông thể hiện tính mỵ dân, nói nhiều điều coi là xâu xa của xã hội đương đại để thể hiện mình là người hiểu tình hình, "thông cảm" với bà con, nhưng cơ chế này mình ông không làm được gì. Trong những câu chuyện như vậy, khi tiếp xúc với giới trí thức, giới lãnh đạo cũ, ông tán thưởng những ý kiến trái chiều của họ và khéo lái câu chuyện chê bai chính phủ và hướng tới sự ủng hộ quan điểm "cải cách" của ông (thực tế là ông không gợi được cải cách gì - chủ yếu là ủng hộ ông là chính).
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Tổ đại biểu Quốc hội đơn vị 1 – TPHCM đã có buổi tiếp xúc với cử tri quận 1 sáng ngày 12/10/2015, vẫn những câu từ mỵ dân không mới
Trong các cuộc tiếp xúc của ông đối với cử tri thành phố Hồ Chí Minh hoặc các hội, câu lạc bộ, ngoài ý tứ mỵ dân, bức xúc về chống tham nhũng,  ông lồng vào những câu nói ám chỉ nội bộ - như phải kỷ luật đồng chí X, một đám sâu,... những người thọc gậy bánh xe - hai Đ. phải mở được vụ án "Chu Vĩnh Khang" ở Việt Nam. Ông ghi trong sổ tang bà Võ Thị Thắng với ẩn ý trong Bộ Chính trị có ai đó đã vùi dập, ám hại bà Võ Thị Thắng, ông ở Bộ Chính trị lúc đó chắc ông phải hiểu hơn ai hết. Nếu Bộ Chính trị không kịp thời dập ngay nhóm cán bộ Tổng cục II quân đội tạo dựng vụ T4 thì hỏi bà Thắng sẽ ra sao? điều ông ghi trong sổ tang chỉ để lấy lòng ông Thuận, chồng bà Võ Thị Thắng mà thôi, nhưng ý tứ trong lời nói của ông không phải là vô tình mà đều có chủ đích vào một địa chỉ nào đó. Trong những ngày gần đây khi ông dự các Hội nghị Tổng kết thi đua của các Bộ ngành, ông thẳng thừng phê phán chính phủ và chỉ đạo các bộ phải làm rõ "nợ công" rồi "người lãnh đạo phải biết gương mẫu", điều đó không phải để chỉ đạo các Bộ mà địa chỉ là chính phủ.

Một số cán bộ đã nghỉ hưu nhưng có kiến thức hoặc cá nbộ của các ban Đảng và doanh nghiệp lớn được ông thường xuyên cho đến nhà ăn cơm, ông đều tranh thủ ý kiến của họ về tương lai của ông và gợi hỏi thông tin. Tuy ông nêu cụ thể vào một người cụ thể, nhưng trong câu gợi hỏi của ông đều hiểu là ông đang tìm kiếm thông tin tiêu cực của một Ủy viên Bộ Chính trị hoặc một số ông Bộ trưởng phục trách lĩnh vực kinh tế.

Được biết ông lấy thông tin nội bộ từ nhiều nguồn không chính thống ở những người được ông giao việc lấy tin, như ông Vũ Đức Đam, ông muốn ở VPCP, nhóm công an như Vũ Hải Triều, Bùi Quảng Ba, Trần Văn Thành, Nguyễn Khánh Toàn... ông còn chỉ thị BCA cấp kinh phí, phương tiện cho số người này để làm việc với ông, đặc biệt ông sử dụng Vũ Hải Triều (còn gọi là tướng đầu bạc, nguyên phó tổng cục trưởng an ninh) đưa tin xấu về người này người kia.

Ở TPHCM, ông sử dụng nhóm ông Thuận nguyên phó văn phòng quốc hội và số luật sư đồng môn với ông để cổ vũ và tung tin nói xấu về đồng chí X. Ông cũng không quên lấy tin từ ông Huy tổng cục trưởng Tổng cục II quân đội về tình hình tiêu cực nội bộ (cơ quan này trước đây đã báo cáo tin về ông làm việc cho CIA). Gần đây, ông đã gửi thư yêu cầu Ban Bí thư, Ban Chống tham nhũng TW, BCA đòi phải xử lý một số giám đốc ngân hàng nhà nước và số doanh nghiệp ông liệt vào danh sách những người thân thủ tướng.

Ông có quan hệ trên mức thân thiết với bà Đặng Thị Hoàng Yến, khi Yến bị phế truất ĐBQH thì chạy trốn sang Mỹ, ông thông qua các mối quan hệ của ông với vợ chồng Đặng Văn Thành, giám đốc 1 ngân hàng là người Hoa ở TPHCM cung cấp tin cho Yến để phá nội bộ qua trang blog “Quan làm báo” do mẹ con bà Yến làm chủ. Ông cố gắng vực dậy tinh thần cho ông em là Đặng Thành Tâm (em bà Yến) là người làm thất thoát hàng nghìn tỷ đồng ở Ngân hàng Phương Nam đứng vững ở ĐBQH cho đến ngày hôm nay.

Tất cả những điều trên ai cũng đều nhận thấy tâm ông không trong sáng, ông làm những việc nêu trên không nhằm mục đích chống tham nhũng mà chỉ làm rối nội bộ, có người nói ông phá đảng, phá thủ tướng, có người đặt vấn đề ông có được thế lực nào ở bên ngoài đứng sau ông không vì những bí ẩn khi ông bị Mỹ ngụy bắt và được thả ra năm 1973 đến nay vẫn chưa được kết luận.

Một vấn đề nữa, tin đưa từ nội bộ thành phố, nhất là những người sống gần ông đều nói rằng trước mặt ông rất hồ hởi, nhưng khi vắng mặt ông lại nói xấu được ngay (gọi là hay lật mặt) nên mọi người rất sợ ông cái tính đó. Họ còn nói vợ ông cũng hay đi cúng bái cho ông. Bà Thanh vợ ông đi đâu cũng một vài thầy sư đi theo để làm lễ và yểm bùa. Ông cũng có nhiều nhà (hình như là 3 chiếc có số nhà hẳn hoi nhưng ông lại nói chỉ có 51m2 nhà nước cấp... con cái ông cậu con trai học hành không đến nơi đến chốn, chơi bời trác táng, nay cũng được xếp vào cán bộ cốt cán của ngành du lịch thành phố.

Những điều trên đây đã phản lại những điều ông nói "cán bộ lãnh đạo cao phải gương mẫu", vì điều đó dư luận đều cho rằng lời nói của ông không đi đôi với việc làm.

Có thể kết luận trong gần 5 năm ông giữ chức chủ tịch nước - ông có nhiều ưu điểm, nhưng khuyến điểm của ông cũng rất nghiêm trọng, thể hiện:

1.    Tham vọng địa vị cá nhân quá lớn, dẫn đến kèn cựa, nói xấu người coi là đối trọng, gây chia rẽ, mâu thuẫn trong lãnh đạo cấp cao, đặc biệt với thủ tướng đương nhiệm.

2.    Đạo đức có nhiều khiếm khuyết, "không thật" với người - hay lật lọng.

3.    Không có tầm nhìn lớn, hay có ý kiến vặt vãnh, vụn vặt, bạ đâu chỉ đạo đấy, cấp dưới rất khó thực hiện, đặc biệt là hay ngồi nhầm chỗ người khác trong chỉ đạo công việc.

Nếu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang sửa được những khuyết điểm nêu trên sẽ giúp ông trở thành người lãnh đạo được dân tin yêu. Để làm được điều đó, bản thân ông phải tự sửa, nhưng cơ quan kiểm tra của Đảng và các đồng chí của ông cũng phải vào cuộc chỉ cho ông thấy những những gì phải sửa, thì đại hội sắp tới ông mới được nhắc tới như một nhân sự "sáng giá" hay không?

Cán bộ lão thành - Ban Tổ chức Trung ương

Phương án Nhân sự trình Hội nghị Trung ương 12

Ngày 11/10/2015, Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương (BCHTW) Đảng CSVN lần thứ 12 - khóa 11 đã bế mạc, với vấn đề quan trọng nhất là chuẩn bị nhân sự cao cấp cho Đại hội Đảng lần thứ 12 vào đầu năm 2016 đã được Ban CHTW thông qua. Dưới đây là một số thông tin ghi nhận được bên lề Hội nghị Trung ương 12 từ các nguồn tin.
Toàn cảnh hội nghị trung ương 12 tổ chức từ ngày 5/10/2015 - 11/10/2015
Vấn đề nhân sự ai ở, ai đi hay chuyện cơ cấu nhân sự cho Đại hội Đảng 12 của các chuyên gia là chuyện dự đoán trên cơ sở thu thập các thông tin từ những nguồn tin là người trong cuộc, ở đây là các quan chức cao cấp trong đảng. Độ tiếp cận các thông tin ở mức càng cao bao nhiêu thì độ xác thực của các thông tin đưa ra càng chính xác bấy nhiêu.


Các phân tích gần đây của ông Lê Hồng Hiệp và giáo sư Carl Thayer (Úc) đều có một đánh giá chung cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đang ở thế thượng phong so với các đối thủ chính trị khác và hy vọng cho ông Nguyễn Tấn Dũng ở cái ghế tổng bí thư đảng CSVN.
Tuy vậy tất cả đều là sự phỏng đoán, vấn đề các vị trí nhân sự quan trọng nhất sẽ do BCHTW quyết định.

Nhiệm vụ trọng tâm của công tác nhân sự trong Hội nghị BCHTW 12 sẽ là: thông qua phương án đối với các trường hợp nhân sự đặc biệt của Bộ Chính trị và BCHTW cần thiết cho khóa 12; chốt cơ cấu của Bộ Chính trị là 17 hay 19 thành viên và xem xét việc tăng số lượng các Ủy viên BCHTW; dự kiến danh sách các thành viên của 2 cơ quan lãnh đạo này; dự kiến nhân sự cho các chức danh chủ chốt - tứ trụ để các thành viên thảo luận.

Được biết, Bộ Chính trị đã trình BCHTW 3 phương án nhân sự chủ yếu để cho Ban CHTW bàn bạc như sau:

1. Phương án 1: Đảm bảo tính kế thừa

Việc lựa chọn một đồng chí có kinh nghiệm điều hành quản lý sẽ nắm chức vụ Tổng Bí thư Đảng sau Đại hội 12 là yêu cầu hết sức cần thiết và phù hợp với tình hình trong gia đoạn mới. Tuy vậy, để đảm bảo tính chuyển tiếp và kết thừa thì cũng cần thiết một phương án phù hợp, đặc biệt là quan hệ đối ngoại.

Dự kiến:
TBT - Nguyễn Tấn Dũng; TT: Trần Đại Quang; CTN: Nguyễn Thiện Nhân; CTQH: Phạm Quang Nghị.

2. Phương án 2: Trẻ hóa cán bộ

Độ tuổi của các Ủy viên Bộ Chính trị không quá 63 tuổi (sinh năm 1953), đây là yêu cầu được đưa ra từ số đông các Ủy viên Trung ương được cho là thuộc phe của ông Dũng:

Dự kiến:
TBT: Nguyễn Tấn Dũng; TT: Trần Đại Quang; CTN: Nguyễn Thiện Nhân; CTQH: Nguyễn Thị Kim Ngân

3. Phương án 3: Lựa chọn theo quy định

Trong trường hợp các nhân sự đặc biệt không được BCHTW thông qua, thì phương án nhân sự sẽ được thực hiện theo đúng quy định và BCHTW bầu theo điều lệ của đảng trên cơ sở các nhân sự của Bộ Chính trị trình BCHTW.

Dự kiến:
TBT: Trần Đại Quang; TT: Nguyễn Xuân Phúc; CTN: Nguyễn Thiện Nhân; CTQH: Nguyễn Thị Kim Ngân

Phương án nhân sự do Bộ Chính trị trình Ban Chấp hành trung ương trong Hội nghị BCHTW Đảng lần thứ 12 để thảo luận cũng chỉ là đường hướng mà Hội nghị BCHTW 12 lần này chốt lại ở mức sơ bộ.

Điều này sẽ còn được bàn bạc ở các Hội nghị BCHTW tiếp theo nếu cần thiết.

Theo nguồn tin cho biết, thì các vị như ông Trần Đại Quang, ông Nguyễn Xuân Phúc, ông Nguyễn Thiện Nhân và bà Nguyễn Thị Kim Ngân sẽ là ứng viên cho 4 chức vụ quan trọng.

Số lượng Ủy viên Bộ Chính trị sẽ là 17 người.

Dự kiến các Ủy viên Bộ Chính trị khóa 11 ở lại khóa sau chỉ còn 8/16 vị.

Các ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng, Tô Huy Rứa, Lê Hồng Anh, Trương Tấn Sang, Ngô Văn Dụ, Phùng Quang Thanh, Lê Thanh Hải sẽ nghỉ.

Danh sách bổ xung sẽ bao gồm: Đỗ Bá Tỵ, Ngô Xuân Lịch, Phạm Minh Chính, Võ Văn Thưởng, Tô Lâm, Đinh Tiến Dũng, Trịnh Đình Dũng, Nguyễn Hòa Bình và Phạm Bình Minh.

Điều đáng nói là ông Vũ Đức Đam không có tên trong danh sách dự kiến này.

Lâu nay, ban lãnh đạo Việt nam tiến hành quản lý theo phương thức lãnh đạo tập thể, tập thể cùng quyết và cùng chịu trách nhiệm đã dẫn đến tình trạng vai trò của Bộ Chính trị và Tổng Bí thư đã khá lu mờ, do sự bất đồng nội bộ. Do đó mọi vấn đề lớn và quan trọng cho đến nay đều phải được đưa ra bàn bạc tại Hội nghị BCHTW. Lối làm việc này dẫn đến tình trạng trong Bộ Chính cá mè một lứa, không ai bảo được ai, đây chính là nguyên nhân khiến cho các quyết định từ cơ quan cao nhất không có hiệu lực.

Từ đó có ý kiến thấy rằng quyền lực trong đảng cần phải được tập trung trong tay một người thì sẽ đạt hiệu quả cao hơn. Tuy vây, phương án này đã không được thống nhất trong Bộ Chính trị, với lý do sẽ dẫn tới tình trạng lãnh đạo độc đoán như trường hợp Tổng Bí thư Lê Duẩn trước đây. Tuy vậy đa số Ban CHTW lại ủng hộ phương án này, đó là phương án Tổng Bí thư kiêm chức vụ Chủ tịch nước theo mô hình Trung quốc.

Đánh giá chung của Hội nghị Trung ương 12 là phe cải cách của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có ưu thế vượt trội và áp đảo, dù rằng có tin cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng tỏ ra mệt mỏi. Song cơ cấu nhân sự có quá nhiều những nhân vật vốn xuất thân từ ngành Công an là một điểm mờ cho ban lãnh đạo khóa tới.

Tin giờ chót: Nhân sự cho các chức danh "tứ trụ" và đặc biệt là chức danh Tổng Bí Thư cũng chưa được chốt lại lần cuối và sẽ tiếp tục được bàn bạc thêm.


Việt Dũng

Nguồn: Dân luận